Up next


Liên khúc Nỗi lòng người đi, Căn nhà ngoại ô, Căn gác lưu đày, Cõi buồn - Lâm Nhật Tiến _ Đan Nguyên

2 Views
Sport 24h
0
Published on 13 Jun 2018 / In Sports

Liên Khúc: Nỗi Lòng Người Đi; Căn Nhà Ngoại Ô; Căn Gác Lưu Đày; Cõi Buồn <br />Ca sĩ: Lâm Nhật Tiến; Đan Nguyên; Quốc Khanh <br />Sáng tác: Anh Bằng <br />Sản xuất: Asia AsiaDVD62 (2009) <br />[Nỗi Lòng Người Đi] <br /> <br />Tôi xa Hà Nội năm lên mười tám khi vừa biết yêu <br />Bao nhiêu mộng đẹp yêu đương thành khói tan theo mây chiều <br />Hà Nội ơi, nào biết ra sao bây giờ <br />Ai đứng trông ai ven hồ khua nước trong như ngày xưa. <br /> <br />Tôi xa Hà Nội năm em mười sáu xuân tròn đắm say <br />Đôi tay ngọc ngà dương gian, tình ái em đong thật đầy <br />Bạn lòng ơi, ngày ấy tôi mang cây đàn <br />Quen sống ca vui bên nàng nay khóc tơ duyên lìa tan. <br /> <br />[ĐK:] <br />Giờ đây biết ngày nào gặp nhau <br />Biết tìm về nơi đâu ân ái trao nàng mấy câu <br />Thăng Long ơi, năm tháng vẫn trôi giữa dòng đời <br />Ngậm đắng nuốt cay nhiều rồi <br />Hồ Gươm xưa vẫn chưa phai mờ. <br /> <br />Hôm nay Sài Gòn bao nhiêu tà áo khoe màu phố vui <br />Nhưng riêng một người tâm tư sầu lắng đi trong bùi ngùi <br />Sài Gòn ơi, mộng với tay cao hơn trời <br />Tôi hái hoa tiên cho đời để ước mơ nên đẹp đôi. <br /> <br />[Căn Nhà Ngoại Ô] <br /> <br />Tôi ở ngoại ô, một căn nhà xinh <br />Có hoa thơm trái hiền <br />Cận kề lối xóm, có cô bạn thân <br />Sớm hôm lo sách đèn. <br /> <br />Hai đứa chưa ước hẹn lấy một câu <br />Chưa nghĩ đến mai sau <br />Nhưng đêm thức giấc ngỡ ngàng <br />Nghe lòng thương nhớ biết rằng mình yêu. <br /> <br />Khi hiểu lòng nhau <br />Thời gian gần gũi đã qua đi mất rồi <br />Nào còn những phút <br />Hái hoa vườn trăng suốt đêm chung tiếng cười. <br /> <br />Tôi bước theo tiếng gọi những người trai <br />Tha thiết với tương lai <br />Tôi xa ánh sáng phố phường <br />Xa người em nhỏ lên đường tòng chinh. <br /> <br />[ĐK:] <br />Là chinh nhân tôi bạn với sông hồ <br />Tình yêu em tôi nguyện vẫn tôn thờ <br />Và yêu không bến bờ <br />Niềm tin là một ngày mai <br />Non nước chung một màu cờ. <br /> <br />Rồi hôm nao tôi về ghé thăm nàng <br />Ngoại ô đây con đường tắm trăng vàng <br />Mà sao không thấy nàng <br />Tìm em, giờ tìm ở đâu <br />Sao không gắng đợi chờ nhau. <br /> <br />Tôi hỏi người quen <br />Nàng nay là nữ cứu thương trên chiến trường <br />Dặm ngàn sóng gió <br />Biết sao nàng vui dấn thân trên bước đường. <br /> <br />Tôi đứng nghe gió lạnh giữa màn đêm <br />Thương xé nát con tim <br />Em ơi, trái đất vẫn tròn <br />Chúng mình hai đứa sẽ còn gặp nhau. <br /> <br />[Căn Gác Lưu Đày] <br /> <br />Đêm trắng đêm ta nằm trong căn gác lưu đày <br />Một mình thôi mồ hôi lạnh buốt đôi vai <br />Ta gọi ta vực sâu đắng cay <br />Ta gọi em nét mi xanh dài, nét môi son đầy <br />Một lần rồi hết từ đây. <br /> <br />Hôm thứ hai ta vùi thân vào trong lam lũ <br />Thứ ba nghe nhục vinh <br />Thứ tư qua thật nhanh <br />Thứ năm ôi buồn tênh <br />Thứ sáu đi rồi thứ bảy về <br />Chủ nhật nằm ôm gối chăn não nề. <br /> <br />[ĐK:] <br />Còn gì đâu ngoài linh hồn rách tả tơi này <br />Tình bỏ ta như một sớm chim đi bỏ hàng cây <br />Còn gì đâu ngoài mảnh đời trắng bàn tay này <br />Mất hết rồi không còn gì để mà nhớ hôm nay. <br /> <br />Đêm trắng đêm ta nằm ru căn gác lưu đày <br />Người bỏ ta ngàn cơn giông bão chưa qua <br />Xin thời gian vùi chôn xót xa <br />Cũng đành thôi đớn dau lâu dài, xót xa cho đời <br />Rồi cũng qua đi kiếp này. <br /> <br />[Cõi Buồn] <br /> <br />Mùa Thu nơi đây <br />Buồn hơn mùa Thu Sài Gòn nhiều <br />Nhìn Thu lá bay <br />Không thiết tha giống Sài Gòn nhiều <br />Biết không em biết không em <br />Mùa Thu nơi đây rất buồn rất buồn. <br /> <br />Trời mưa nơi đây <br />Buồn hơn trời mưa Sài Gòn nhiều <br />Giọt mưa hắt hiu <br />Như nhắc ta nhớ Sài Gòn nhiều <br />Biết không em biết không em <br />Tuổi xanh cô đơn rất buồn rất buồn. <br /> <br />Hoàng hôn nơi đây <br />Nhạt hơn hoàng hôn Sai Gon nhiều <br />Chiều ra biển khơi <br />Ta thấy thương nhớ Sai Gon nhiều <br />Biết không em biết không em <br />Thời gian khôn gian rất buồn rất buồn. <br /> <br />[ĐK:] <br />Ta muốn kéo mặt trời lặng đàng Đông mọc đàng Tây <br />Ta muốn giam thời gian trong khoảng tù đày <br />Để không mất nhau để mãi mãi không mất nhau <br />Không mất nhau trên đời này <br />Dù là chỉ một phút giây. <br /> <br />Màu trăng nơi đây <br />Đục hơn màu trăng Sai Gòn nhiều <br />Trời đêm lắm sao <br />Như khác sao trăng Sai Gon nhiều <br />Biết không em biết không em <br />Ở đây trăng sao rất buồn rất buồn.

Show more
0 Comments sort Sort By

Up next