Up next


[Audio sách nói] - NGÀY XƯA CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH - Nguyễn Nhật Ánh

3 Views
E-Book
0
Published on 27 Jun 2019 / In Other

[Audio sách nói] - NGÀY XƯA CÓ MỘT CHUYỆN TÌNH - Nguyễn Nhật Ánh
-----------------------------------------------------------------------------------------------
Tác giả mở đầu câu chuyện, không phải bằng hình ảnh của ba nhân vật chính, cũng không phải bắt đầu từ tuổi thơ của họ, mà là bằng hình ảnh của một cậu bé nhìn cuộc đời bởi màu xanh của cỏ và màu vàng của nắng.
Vinh!
Tôi có nhiều điều để nói về Vinh nhất. Tôi bắt gặp một lần nữa cách xây dựng nhân vật quen thuộc trong những tác phẩm của bác Ánh. Tuy nhiên, Vinh mang lại cho tôi nhiều cảm xúc và suy nghĩ hơn cả. Vinh chân thành và mãnh liệt.
Ai biết được tình yêu bắt đầu từ khi nào và bắt đầu từ đâu?, ai biết trước được khi nào mình yêu và đối phương có đón nhận tình yêu ấy?
Tình yêu của Vinh bắt đầu từ những ngày trời nắng như lửa đốt, Vinh đứng đấy, xa thật xa, im lặng nhìn Miền khóc mà tim quặn thắt. Tình yêu của Vinh bắt đầu từ những ngày đầu hè, Vinh chấp nhận bị đánh chỉ để hái cho Miền một bông hoa giữa dòng sông xanh ngát. Tình yêu ấy, như một bài ca, vang mãi trong tim, tình yêu ấy, chẳng biết từ khi nào cứ lớn dần, lớn dần đầy ắp trong Vinh mà chẳng một ai có thể hiểu được.
Từ thuở ngày xưa, Vinh vẫn chờ và vẫn chờ. Vinh đứng phía sau lưng miền, giấu đi những tâm tư, những xúc cảm chỉ chực trào ra, Vinh đứng phía sau lưng miền, che chở bằng tất cả tình yêu thương mà anh có được. Vinh chấp nhận hết những vết thương tâm hồn mãi mãi chẳng bao giờ lành chỉ để người mình yêu được hạnh phúc, chỉ để chờ nụ cười cô ấy một lần nữa nở trên đôi môi tươi thắm.
Vinh trong tôi khờ và ngu ngốc đến tội nghiệp. Nhưng tôi không giận Vinh, con tim đôi khi chấp nhận làm những việc mà lý trí chẳng thể nào giải thích nổi, ngược lại tôi còn thương cho Vinh nhiều hơn. Song song với tình yêu là tình bạn giữa Vinh và Phúc. Một tình bạn tưởng chừng chẳng ai có thể phá vỡ.
Phúc!
Khác với Vinh khù khờ, Phúc ma mãnh và mạnh mẽ. Phúc là một người chấp nhận yêu thương và quyết tâm giành lấy nó. Phúc với Vinh gặp nhau như một sự tình cờ, và họ trở thành đôi bạn thân nhất, mà chẳng có gì để che giấu đối với nhau. Không thể phủ nhận, Phúc là một người bạn tốt, Phúc giúp đỡ Vinh bằng tất cả những gì mình có được. Nhưng rồi, cuộc sống cứ mãi trêu ngươi con người, đưa họ đến với những màu sắc tăm tối, ảm đạm. Tình bạn ấy, cuốn trôi theo màn mưa mùa hè, nơi chiếc xích đu họ vẫn thường cùng nhau ngồi đọc đọc sách. Tình bạn ấy bị bỏ lại xa thật xa sau những vòng xe đạp giữa mùa hè oi ả. Vinh vẫn chờ, và Phúc với cô gái ấy thì cứ chạy theo những u mê của cuộc sống. Để lại Vinh mỉm cười nơi chân trời, cứ mãi đứng đấy, mặc kệ tình yêu và tình bạn của mình cứ trôi theo số phận. Phúc đôi lúc trở nên ích kỷ, Phúc ngày xưa và bây giờ khác nhau thật nhiều. Thế mới biết, cuộc sống đôi khi làm thay đổi một con người như thế nào, thế mới biết, tình yêu nó ma mị như thế nào. Đôi lúc, tôi chẳng biết Phúc có yêu Miền không, chẳng biết được tình yêu trong anh là sao mà nó cứ dập dờn như làn sóng.
Miền!
Miền là một cô gái đáng thương, yếu đuối và cần được che chở. Miền xuất hiện trong tác phẩm như một màu đen bao trùm lấy những mảng tươi sáng của câu chuyện. Chẳng biết từ khi nào, Miền bị thu hút bởi đôi mắt và nụ cười của chàng trai ấy, chẳng biết từ đâu Miền say mê để rồi dẫn đến nhiều hành động ngu ngốc. Miền rụt rè, và không có những chính kiến riêng của mình. Ngập trong tình yêu như một thứ thuốc phiện, Miền quên đi có một chàng trai bên cạnh yêu thương cô như thế nào. Miền quên đi, để mặc cho cuộc sống cứ vùi dập tâm hồn của cô bé ngày xưa tưởng chừng chỉ luôn mỉm cười. Tâm hồn ngây thơ, trong sáng bỗng chốc mất đi, để lại những hậu quả đau đớn đến nghẹt thở cho những con người ở lại. Để lại những tấn bi kịch cứ đến càng nhiều trong cuộc sống. Miền yêu Phúc bất chấp, yêu Phúc đến dại khờ và cho đến khi đã quyết định từ bỏ tình yêu không có kết thúc ấy, hình ảnh cậu con trai cao cao vẫn cứ luôn ám ảnh tâm hồn Miền mỗi đêm khi chìm vào giấc ngủ.
Tôi đọc tác phẩm bằng nước mắt, bằng sự tức giận khôn nguôi. Tôi khóc cho Vinh ngu ngốc, khóc cho Phúc ích kỉ và cuối cùng là khóc cho Miền ngây thơ. Sau tất cả, thì họ là nạn nhân của con tim mất đi lý trí.
“ Tôi luôn yêu thương một người con gái dù người con gái tôi yêu đã đi yêu người khác. Tôi không có tài viết nhạc như cậu, những tôi giống cậu ở chỗ không bao giờ phán xét tình yêu của mình… Nhưng cho dù như vậy, lỗi lầm của con tim là loại lỗi lầm đáng tha thứ nhất trong các loại lỗi lầm mà loài người mắc phải”
Tác phẩm lúc đầu nhẹ nhàng đến đâu thì về sau lại càng dồn dập đến đấy. Những sự thật chưa được mở, những dấu chấm hỏi được đặt ra ngày càng nhiều khiến cho độc giả không thể nào rời khỏi trang sách. Bên cạnh câu chuyện tình yêu ngày xưa, còn có những khía cạnh nhỏ, những mảnh chuyện nhỏ của cuộc sống bao trùm lấy cái thôn xóm êm đềm. Đó là chuyện về người đàn ông già nua suốt ngày uống rượu để quên đi ngày tháng cay đắng, hối hận cũng đã muộn màng, đó là chuyện về người anh trai luôn muốn bảo vệ em gái ...

Show more
0 Comments sort Sort By

Up next